Thông tin truyện
Thẩm Tốc
Lúc gặp lại Tề Nghiễn.
Hắn đã khoác quan bào, bên cạnh có kiều thê kề cận, chẳng còn là thư sinh nghèo năm nào quỳ dưới đất, từng tiếng cầu xin ta đừng rời đi.
Ngoài cửa lao.
Nữ nhân che mũi, nhíu mày nói:
“Phu quân, nàng ta hôi quá.”
Tề Nghiễn dịu giọng dỗ dành:
“Quả là có chút mùi hôi, nhưng chỉ có thuật châm cứu của nàng ta mới trị được chứng đau đầu của nàng. Hoản nhi tạm thời nhẫn nại một chút.”
Danh sách chương
Truyện chưa có chương nào được đăng tải.
Bạn cần đăng nhập tài khoản để có thể tham gia gửi bình luận.
Chưa có bình luận nào cho mục này. Hãy là người đầu tiên gửi bình luận!